Diễn Đàn Kênh Truyện » Truyện Thế Giới Thứ đọng 3 » Truyện Gay Đang Sáng Tác » Fanfic Khải Ngulặng | Đó Là Định Mệnh Của Chúng Ta (KimEun3)

*

"Yêu em từ lần gặp đầu tiên, cùng em trải qua bao nhiêu sóng gió và một gần đúng thời gian dài, liệu em có còn yêu anh nhỏng anh yêu em?" Tôi cũng ko biết câu trả lời của Ngulặng, vậy hãy để thời gian mang lại người mua biết. Chỉ thời gian mới cho chúng ta thấy họ có thể ở cùng cả nhà hay không. Định mệnh có trao họ lẫn nhau giỏi không? Hãy cùng nhau khám phá.Xin chào mọi người ~~~~~~~~~Tên tớ là Kyên ổn Na Eun, tớ viết truyện này vì tớ có tình yêu mãnh liệt với TF Boys, lừng danh là Khải-Nguim.Tớ viết truyện này Khi tớ sẽ ở Trùng Khánh, Trung Quốc. Truyện nói chung là ngược, kết cục cũng là happy ending nhé.Nhân vật:- Nhân vật chính:+ Vương Tuấn Khải ( Tớ sẽ phát âm Khải Khải là anh nha, vì Khải Khải rộng tuổi Nguyên ổn và tớ mà. )+ Vương Nguyên ổn ( Tớ sẽ gọi Nguim Nguyên là cậu vì Ngulặng Nguyên bằng tuổi tớ. )- Nhân vật phụ: Là các thành viên của TF Family nha.Mong mọi người sẽ ủng hộ tớ nhaaaaaaa.

Bạn đang xem: Đó là định mệnh của chúng ta



FanCuongTFBOYS - FanFic TFBOYSTài Khoản: 6617 điểm Cấp 7 KTer VIP Đồng - VIPhường Có 0 Huy Chương thơm - XEM Hoạt Dộng
TRUYỆN NÀY LÀ THUỘC BẢN QUYỀN CỦA TỚ, ĐỀ NGHỊ MANG RA NGOÀI PHẢI HỎI Ý KIẾN TỚ. XIN CẢM ƠN.

Ngày X Tháng Y Năm 2014

7.00 A.M tại thành phố Trùng Khánh ( Trung Quốc )

"Aaaaaaa, thôi chết toi, muộn học rồi. Cái điện thoại chết tiệt, tại sao không đổ chuông chứ, mama sao cũng ko phát âm mình dậy. Ngày đầu tiên nhập học mà đã đi muộn rồi."

Ngulặng Nguim hét toáng lên khi cậu tỉnh dậy thì phát hiện mình đã dậy muộn. Lao thẳng vào nhà vệ sinc với tốc độ ánh sáng, cậu cố gắng vệ sinh cá nhân nkhô cứng nhất có thể, vài phút sau đã thấy cậu lao ra với bộ đồng phục tươm tất, mái tóc black chải gọn gàng. Vớ mang cái cặp trên bàn, tìm cái điện thoại bị cậu đá chui tọt phát xuống gầm giường.

Lao xuống nhà, một hương thơm xông thẳng vào mũi cậu. Mama cậu đang đứng nấu cơm trắng trong bếp, trông bà rất thong thả nha. Vừa chạy xuống, cậu đã hét toáng lên:

"Mẹ à, tại sao không đọc bé dậy đi học?"

"Mẹ hiểu rồi, bé ko dậy mà còn chổng mông vào mặt mẹ. Hét con rát họng mà bé có dậy đâu."

"Thật ạ?" Nguyên mỉm cười cười cợt đứng gãi đầu.

"Chứ còn sao. Mà lúc này là đầu tiên nhập học, bé muốn để lại đang quan tâm xấu vào mắt giáo viên hả? Còn ko đi, đứng đó làm gì nữa."

Phải rồi, mẹ cậu nhắc cậu mới nhớ là cậu sắp muộn học. Chạy thẳng ra cửa, xỏ song giầy màu xanh dương vào chân, cậu phi một mạch tới trường với tốc độ mà ko ai đuổi kịp.

7 phút sau, cậu có mặt trước cổng trường Shuren, một trong những ngôi trường nổi tiếng nhất Trung Quốc. Chỉnh sửa lại đầu tóc gọn gàng, vuốt lại đồng phục chỉnh chu, điều hoà lại nhịp thở của mình, cậu bcầu vào trong trường.

Lúc vừa bmong chân vào, mồm Ngulặng đã rớt một phát xuống đất. Ngôi trường này to thiệt nha. Trường Shuren gồm 3 dãy nhà. Dãy C là dành mang lại học sinh yếu kém, nhà cũng ko hẳn là có tiền, vào trên đây cũng chỉ với để có tiếng, gồm 9 lớp. Dãy B là dãy mang lại học sinh con nhà khá giả, học sinch có học bổng 40%, 1/2, gồm 6 lớp. Còn dãy A là dãy cho bé nhà quý tộc, gia đình có tiếng trong xã hội black, hoặc học sinch có học bổng toàn phần (loại này giá trị nha), chỉ có duy nhất 3 lớp. Còn không kể Sảnh bóng rổ, nhà bơi, khu vườn lớn sau trường toàn hoa cỏ và một cái hồ nước trong vắt,....

Sau một hồi ngắm trường mà dãi dớt chảy dòng dòng, Nguim đã kịp tỉnh lại và đi hỏi tìm phòng hiệu trưởng. Nguyên ổn vừa đi khuất, từ ngoài phi vào trường một chiếc xe cộ Ferrari F12 Berlinetta màu đỏ mới cứng, nữ sinc trong trường bắt nguồn xôn xao, có vẻ nhỏng hotboy của Shuren đã đến (đoán xem là ai nào ^_^). Một nam sinh từ bên trên xe pháo bcầu xuống khiến mang đến nữ sinh xung quanh hét lên khiến ầm ĩ tại cổng trường. Dáng người anh cao ráo, ncầu da trắng hay đẹp, gương mặt hoàn mĩ với mái tóc màu nâu làm anh càng thêm đẹp hoàn hảo. Lấy cái cặp sách trong xe pháo ra, anh ném cho một người bảo vệ trong trường chìa khóa xe pháo, phẩy tay ý là đi giấu xe pháo mang đến anh.

Anh đi vào thang máy của trường bên dãy A, sẽ định ấn nút lên tầng 5 thì cậu chạy vào chặn thang máy, xin đi cùng.

Trong suốt nghiệp vụ trong thang máy, cậu thi thoảng xoay ra nhìn trộm anh, gương mặt anh làm trái tlặng cậu lỗi một nhịp.

"Oa, anh ấy đẹp trai thật đấy. Chắc là mĩ nam của trường." Cậu nghĩ.

"Xin chào, tôi là học sinc mới của trường." Cậu mở lời để phá tung bầu không khí ngột ngạt.

"......" Anh im lặng ko nhằm trung khu đến cậu.

"Xin cho hỏi anh có biết phòng hiệu trưởng ở đâu ko ạ?"

"Tầng 4, phòng đầu tiên bên phải." Anh lạnh lùng đáp.

"Ting". Tiếng thang máy dừng ở tầng 4. Cậu chạy ra khỏi thang máy, chợt nhớ ra gì đó, cậu con quay lại.

"À quên, tên của tôi là Vương Ngulặng." Cậu nở một nụ cười dễ tmùi hương trước Lúc đi mất.

Còn một mình anh ở vào thang máy, anh nghĩ thầm "Đây có vẻ là một cậu nhóc khá tốt ho đấy."

End chap 1.



FanCuongTFBOYS - FanFic TFBOYSTài Khoản: 6617 điểm Cấp 7 KTer VIP Đồng - VIPhường Có 0 Huy Chương - XEM Hoạt Dộng
TRUYỆN NÀY LÀ THUỘC BẢN QUYỀN CỦA TỚ, ĐỀ NGHỊ MANG RA NGOÀI PHẢI HỎI Ý KIẾN TỚ. XIN CẢM ƠN.

Nguim đứng trước cửa phòng của hiệu trưởng Shuren, cậu khẽ vuốt ngực để kị lo lắng. khi đã điều hoà được nhịp tim, cậu đưa tay lên gõ cửa.

*Cộc cộc cộc.*

" Mời vào." Trong phòng vọng ra giọng của 1 người phụ nữ.

Đưa tay lên nắm cửa, cậu khẽ vặn. Ngó mặt vào bên trong, cậu thấy căn phòng khá rộng, đồ dùng đa phần là gỗ, trong phòng còn thoang thoảng hương thơm hoa oải hương thơm nhẹ nhàng nữa. Giữa căn phòng là một chiếc bàn làm việc khá lớn, và có một người phụ nữ lớn tuổi vẫn ngồi đó.

"Cháu có thể vào ko ạ?" Cậu lễ phép hỏi.

"Đc chứ, mời cháu ngồi." Người phụ nữ đó chỉ vào chiếc ghế phía trmong bàn.

"Cháu có phải là Vương Nguim, học sinc mới ko?" Người phụ nữ đẩy gọng kính hỏi.

"Dạ, đúng là cháu." Ngulặng trả lời.

"Ta đã xem học bạ của cháu, cháu là một học sinc vô cùng tuyệt, điểm số rất cao. Cháu là một học sinh logic phải ta đã bảo nhà trường cho cháu thi học bổng, thật ko bất ngờ Khi cháu lấy học bổng toàn phần." Người phụ nữ lật lật học bạ của Ngulặng, vẻ mặt rất hài lòng.

"Dạ, cháu học cũng bình thường thôi ạ. Môn toán cháu ko tốt lắm, cháu còn cần cố gắng nhiều ạ."

"Tuy môn toán của cháu so vs các môn khác không đảm bảo bằng, tuy vậy ko thể coi thường người có IQ 150 nhỏng cháu. Cháu trai ta học cũng rất tốt, IQ của nó là 160. Nhưng nó là 1 đứa trầm tính, bạn bè của nó chỉ có 5 người đùa với nó từ ngày còn bé, đến bây giờ cũng đã 4 năm rồi nó ko có kết người mua mới." Người phụ nữ thở dài.

"Cháu trai ạ?" Nguyên câu hỏi.

"Phải, ta chỉ còn mỗi nó là cháu, nó còn một người chị nhưng chị nó mất từ lúc nó mới 5 tuổi, từ đó đến nay thằng bé rất lạnh lùng." Người phụ nữ lầy từ trong ngăn kéo ra bức ảnh của một người đàn ông chuyển cho Nguyên.

"Ớ, là cậu ấy sao?" Cậu mở lớn mắt ngạc nhiên.

"Cháu biết thằng bé?" Người phụ nữ hỏi.

"Cháu gặp cậu ấy ở vào thang máy từ bây giờ, là cậu ấy chỉ đường cho cháu." Nguim vẫn nhìn chằm chằm vào tấm ảnh.

"Thật sao? Mà thằng bé hơn cháu 1 tuổi đấy. A1 trong năm này hiện đang là lớp của học sinc lớp 11 cơ mà vì cháu rất logic, học rất giỏi lại còn siêng chỉ đề xuất ta sẽ để cháu học A1, ta nghĩ theo sẽ theo đc các học sinch lớp A1."

"Cháu....cháu vào A1 sao ạ? Sao cháu có thể học tại A1 được. Họ rộng cháu 1 tuổi." Cậu lắp bắp.

"Vậy cháu sẽ được nhảy cóc lớp. Ta nghĩ chỉ nhảy 1 năm học đối vs cháu sẽ ko có vấn đề gì. Ta muốn giúp cháu, ta biết rõ hoàn cảnh của cháu."

"Vậy sẽ ko làm sao chứ ạ?"

"Tất nhiên là không vấn đề gì. Cháu cần về lớp đi, sắp vào lớp rồi đó."

"Dạ vậy cháu xin phép đi ạ." Cậu đứng dậy lễ phép cúi đầu.

"À quên, thương hiệu của ta là Trương Nhị Hoa, cứ phát âm ta là bà Trương."

"Dạ vâng, thưa bà Trương."

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cậu bấm thang máy xuống tầng 4, sau 1 hồi cù trái con quay phải, cuối cùng cậu cũng tìm thấy lớp A1. Cậu vẫn ngó ngó ngoài cửa thì cô giáo phát âm cậu:

"Em là học sinch mới có phải ko? Mời em vào."

Cậu hồi hộp bcầu vào lớp. Lớp A1 có vẻ ko đông lắm, chỉ tầm 30 học sinh, tuy nhiên đa phần là bé gái. Trong lớp chỉ có 10 người con trai. Nữ nhi thiệt là nhiều. Đột nhiên cô giáo lên tiếng cắt đứt dòng kiên cường của cậu.

"Em có thể chia sẻ bản thân chứ?"

"Em tên là Vương Nguyên, sau này việc học hành mong mọi người sẽ giúp đỡ."

Cơ mà học sinch vào lớp có vẻ ko quyên tâm lắm. Hội con gái thì buôn chuyện, trang điểm, chụp hình ảnh tự sướng,....Hội nam nhi thì thằng học, thằng ngủ, thằng soi gương.

"Được rồi, em về chỗ đi. Chỗ của em là bàn cuối nhé." Cô giáo chỉ đến cậu bàn cuối dãy ngoài cửa sổ.

Cậu gật đầu sau đó xách cặp xuống bàn cuối ngồi. Bên cạnh cậu xem thêm 1 người nam nhi ngồi nữa cơ mà anh ta lại úp mặt xuống bàn ngủ ngon lành nên cậu không thấy mặt. Đang nhìn ngó thì có 1 cậu bạn bàn trên quay xuống, cười tươi hớn hở.

"Xin chào, cậu là học sinh mới hả?"

"Ừ, tên tớ là Vương Ngulặng."

"Còn tớ là Lưu Chí Hoành, cậu có thể phát âm tớ là Hoành Hoành. Mà tớ nghe nói cậu là 1 học sinc suất sắc, đc nhảy cóc lớp lên phía trên."

"Hóa ra cậu cũng nghe nói sao?"

"Tất nhiên, cậu là học sinc duy nhất vào vòng 40 năm trở lại phía trên có được học bổng toàn phần vào phía trên và có thể nhảy cóc lớp, tớ phục cậu."

"Tớ học cũng bình thường thôi mà."

"Học sinh nữ trong lớp này toàn bộ là xin vào, chứ não họ bé tý teo." Hoành vừa nói vừa nhìn quanh lớp.

"Đúng là lớp toàn bé nhà quý tộc, họ có thể vào 1 cách thuận lợi." Cậu nghĩ.

"Mà cậu là Lưu Chí Hoành, chẳng lẽ là con trai tập đoàn Lưu Mã, tập đoàn tạo thành đá quý lớn nhất Châu Á?" Ngulặng nhận thức lúc nhớ đến cái thương hiệu của Hoành Hoành.

"Chính xác, cậu thật hoàn hảo." Hoành nháy mắt với cậu. "Mà quên ko share với cậu. Đây là Dịch Dương Thiên Tỉ, cậu ấy...." Hoành chỉ vào người con trai sẽ ngủ mặt cạnh mình.

"Là nam nhi tập đoàn Dịch Miên, tập đoàn có tiếng tăm vô cùng lớn vào giới xã hội Black." Ngulặng cắt ngang lời của Hoành. Con trai tập đoàn Dịch Miên sao cậu lại ko biết, họ đã từng hợp tác với đơn vị của bố cậu.

"Woaaaa, có ai là cậu ko biết ko vậy?" Hoành vỗ tay bôm bốp.

"Tớ chỉ biết vài người thôi mà."

"Mà cái thằng này, xoay xuống chào quý khách mới đi. Đừng có ngủ nữa." Hoành vỗ 1 phát rõ nhức vào sống lưng của Thiên Tỉ.

"Aaaa, cái bé lợn này, sao mà đánh nhức thế, đừng vì tớ tmùi hương cậu mà lộng hành nha." Thiên Tỉ rú lên sau khi nạp năng lượng 1 đòn nhức đớn trên sống lưng.

"Ừ, được cậu thương thơm tất nhiên phải lộng hành rồi. Đâu phải ai cũng có thể nhõng nhẽo đc nam nhi tập đoàn Dịch Miên đâu." Hoành lè lưỡi trêu Thiên Tỉ. "Mà cậu nói chuyện với học sinh mới đi, cậu ấy vừa đến sáng nay."

"Xin chào, tớ là Dịch Dương Thiên Tỉ, cứ hiểu tớ là Thiên Thiên." Thiên Tỉ cù xuống, gửi tay ra trước mặt Ngulặng.

"Còn tớ là Vương Ngulặng. Sau này muốn cậu sẽ giúp đỡ." Cậu chuyển tay ra bắt tay Thiên Thiên.

"Cậu phải giúp Thiên Thiên ý chứ, nó thì giúp cậu đc cái gì. Trừ đánh nhau." Hoành phẩy tay, tảo ra chọc ngoáy Thiên Tỉ.

"Cậu yên ổn ngay, cù chết bây giờ." Thiên Tỉ giơ tay ra dọa Hoành.

"Cái đôi này dễ thương thơm quá đi." Nguyên nghĩ trong khi Thiên cù Hoành khiến Hoành cười sằng sặc.

"Ầm ĩ quá, hai người định làm loạn lớp à?" Người ngồi mặt cạnh Nguyên ổn ko chịu đc đành lên tiếng, mặt lại con quay ra phía ngoài cửa sổ.

"So sorry Khải à, mà cậu gặp học sinc mới chưa? Là quý khách hàng cùng bàn với cậu đấy." Hoành con quay ra nói vs cậu quý khách hàng cạnh Nguim.

"Là ai? Tớ ko thích có học sinc cùng bàn." Khải còn chả thèm quay ra, anh nói luôn.

"Cứ nhìn 1 lần thôi, cậu bé dễ tmùi hương lắm. Học sinh suất sắc đấy." Thiên Tỉ nói.

Khải khó chịu lắm cơ mà nể mặt Thiên Tỉ và Chí Hoành đề xuất anh xoay lại.

"Lại là cậu nhóc đó sao? Cậu nhóc vào thang máy." Khải nghĩ thầm Khi tảo ra thấy gương mặt của Nguim.

"Là anh ta, cháu trai của hiệu trưởng. Chàng trai trong thang máy." Một quyết tâm lóe ngay lập tức vào đầu Nguyên tức thì lúc đó khi Khải tảo lại.

"Xin chào, tôi là Vương Nguyên, lại gặp anh rồi." Kiềm chề trái ttyên mình, Nguyên ổn nở 1 nụ cười vs Khải.

"Tên tôi là Khải, Vương Tuấn Khải." Giọng nói lạnh tanh dẫu vậy trầm ấm ko khỏi làm Nguyên ổn ngây nnơi bắt đầu.

"Hai người quen nhau sao?" Hoành và Thiên Tỉ cùng đồng thanh.

Khải yên lặng chả nói gì, chỉ gật đầu.

"Bọn tớ gặp vào tkhô giòn máy, lúc tớ lên phòng hiệu trưởng." Nguyên ổn nói.

"À mà cậu biết Vương Tuấn Khải chứ? Con trai tập đoàn Vương Châu, một trong những tập đoàn tạo nên xe hơi lớn nhất thế giới đấy." Hoành thao thao bất tốt.

"Đủ rồi đấy, khởi đầu học rồi. Quay lên đi." Khải nói.

"Đc rồi, cứ phải đuổi, làm gì mà dữ vậy." Hoành cau có cù lên.

"Tập đoán Vương Châu sao? Mình có thể ngồi cạnh nam nhi của Vương Châu sao, mình đã nghe đến tập đoàn Vương Châu tuy nhiên không bao giờ thấy người thừa kế của họ." Nguyên ổn ý chí, cậu con quay ra liếc trộm anh 1 cái.

Trái tlặng cậu đập nkhô nóng rộng, không thể có ai đẹp trai hơn thế nữa. Gương mặt thanh khô tú, làn domain authority trắng, mái tóc màu nâu phản chiếu dưới ánh nắng làm mang lại anh thêm tỏa sáng. Anh đúng là vật phẩm hoàn hảo của Chúa Trời.

"Nhìn gì? Nhìn kết thúc chưa?" Anh lên tiếng.

"Hả?...Không.....không có....." Cậu lắp bắp quay đi, mặt đỏ bừng.

Hình ảnh đó mặc dù rất ngắn ngủi nhưng đã đập vào mắt hotgirl của A1. Cô ta tức lắm, tay nắm chặt đến trắng bệnh.

Xem thêm: Truyện Song Ngữ Anh Việt Pdf, Truyện Ngắn Song Ngữ Anh Việt File Pdf

"Cậu nhóc, cậu tiêu rồi, dám nói chuyện với Khải, tôi sẽ ko tha mang đến cậu." Cô ta nghĩ thầm vào bụng, nở một nụ cười nửa miệng.