Tên Hán Việt: Nhất vậy khuynh thành: Lãnh cung khí phi (一世傾城︰冷宮棄妃)Tác giả: Lãnh Tkhô giòn Sam (冷青衫)Thể loại: cổ... More


You are reading

Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Tkhô cứng Sam

Historical Fiction

Tên Hán Việt: Nhất chũm khuynh thành: Lãnh cung khí phi (一世傾城︰冷宮棄妃)Tác giả: Lãnh Tkhô nóng Sam (冷青衫)Thể loại: cổ xưa, cung đấu, SEĐộ dài: 2476 cmùi hương c...

Bạn đang xem: Nhất thế khuynh thành: lãnh cung khí phi


badending cungđình cungđấu cổđại edit ndmot99 nguoc nguoctam nguocthan nguyênsang trọng sadending tinhcam triềuđấu

Chương 251: Nàng vào lòng hắn

Ta hiểu Hoàng Thiên Bá, hắn luôn hi vọng ít đổ máu, ít có tới tai họa mang đến bá tánh Giang Nam, bất luận đổi thành kẻ nào, hắn đều sẽ ra tay, nhưng người này cố tình lại là Bùi Thiên Sâm.

Có điều, hắn chỉ mới ra tay hai lần đã ghê sợ mọi người ở đây, hơn nữa còn có Dương Vân Huy và Thường Khánh, nhì người võ nghệ siêu quần, lấy một địch trăm, những thích khách kia liền bị đánh mang lại tung tác, gom lại một nhóm. Nhìn cảnh tượng trước mặt, họ liền biết không thể hạ thủ.

Kẻ dẫn đầu trầm giọng ra lệnh: "Thất thủ, đi mau!"

Gã vừa dứt lời, Thường Thái Sư đã bước ra, lạnh lùng nói: "Đã dám tới thái sư phủ của ta gây chuyện, còn muốn rời đi?" Nói rồi, ông ta nhìn Thường Khánh, "Bắt lấy đến ta!"

"Vâng!"

Thường Khánh tê vốn dĩ vừa giết người mà toàn thân đầy máu, trên mặt cũng nhiễm hồng, lúc này nghe mệnh lệnh của Thái Sư như hưng phấn trở lại, lập tức lao vào giữa đám người. Những thích khách kia đã chứng kiến uy mãnh của gã, hiện tại không dám chậm trễ, nhưng chỉ vào chớp mắt gã đã bắt được nhì người, duỗi tay bóp chặt yết hầu, lập tức chết thê thảm!

Nhìn một màn này, tất cả đều sợ ngây người, ta cảm nhận được người bên cạnh thoáng run rẩy, vội buông ta ra, xông lên ngăn cản Thường Khánh.

Thường Khánh thấy hắn xông tới, sửng sốt một chút, giơ tay đánh về phía hắn: "Tránh ra!"

Hoàng Thiên Bá đón một chưởng, ánh mắt trở nên âm trầm, quay đầu hét lớn: "Còn không đi!"

Người bao bọc vốn thấy hắn ra tay cứu ta, lại cứu Bùi Nguyên Sâm, còn tưởng hắn là người của mình, hiện tại thấy hắn cứu những thích khách đó, tất cả đều trợn tròn hai mắt, Thường Khánh nhất thời cương cứng không nhúc nhích, rất nhanh những thích khách đó đã chạy thoát.

Chỉ là, thời điểm rời đi, mỗi người đều oán hận nhìn Hoàng Thiên Bá.

Chờ thân ảnh bọn họ lướt qua tường biến mất, một tkhô nóng âm từ xa truyền tới: "Chúng ta nhất định sẽ trở về tìm ngươi!"

Nghe câu này, sức lực của Hoàng Thiên Bá dường như lập tức biến mất, Thường Khánh đột nhiên dùng lực đẩy hắn ra, còn định đuổi theo, lại nghe Thường Thái Sư lười nhác lên tiếng: "Được rồi, không cần đuổi theo."

Thường Khánh không cam lòng, nhưng chỉ có thể lui về: "Vâng."

Thường thái sư nhìn bừa bãi trước mặt, không nói gì, chậm rãi đi tới cạnh Bùi Nguyên Tu được bảo vệ an toàn nhất, cúi người hành lễ: "Thái Tử điện hạ, tiếp đón không chu toàn, lão thần có tội."

So với bộ dáng ít nhiều chật vật của những người khác, Bùi Nguyên Tu đứng ở đó, bạch y trên người không hề nhiễm chút máu tươi, phảng phất hoàn toàn đối lập với A Tì Địa Ngục. Y chỉ nhàn nhạt một câu: "Thích khách tới hành thích, thái sư cũng bị dọa sợ, không cần xin tội."

Dứt lời, y luân chuyển người tới bên Nam Cung Ly Châu: "Châu Nhi, có bị thương không?"

Lúc này, mọi người vẫn phát hiện, Bùi Nguyên Hạo vẫn còn ôm vị Thái Tử Phi này, Nam Cung Ly Châu như bừng tỉnh, vội tránh đi: "Điện hạ, thần thiếp không sao."

Bùi Nguyên Tu gật đầu, lại nhìn Bùi Nguyên Hạo: "Tam đệ, lần này ít nhiều nhờ đệ."

Sắc mặt Bùi Nguyên Hạo không tự chủ mà càng khó coi: "Hoàng huynh..."

"Lần này nếu không có đệ, Châu Nhi chỉ sợ khó mà bảo toàn tính mạng."

"Thần đệ chỉ thuận tay giúp đỡ, ý muốn hoàng huynh khoan thứ đệ tội mạo phạm."

"Ha ha, cứu Thái Tử Phi của bổn cung, đệ có tội gì?"

Chương 252: Bổn cung muốn đa tạ ngươi

Ở cái nơi máu tươi bốn phía này, y vẫn an tĩnh mà cười, chỉ là thời điểm chuyển phiên người tới trước mặt ta, nụ cười trên mặt chậm rãi rã đi, bởi vì, y nhìn thấy vết thương trên cánh tay ta.

"Ngươi bị thương."

Y vội giữ lấy ta, máu tươi lập tức nhiễm lên tay y, y không chút để ý, quan tiền tâm hỏi: "Đau không?"

Ta miễn cưỡng cười: "Không đau."

Nói lời này không phải vì cố gắng, ta chỉ là đau tới chết lặng, hiện tại chẳng có cảm giác gì. Nhẹ nhàng ngẩng đầu, ta lại cảm nhận được đôi mắt thân quen thuộc đang nhìn về đây.

Là Bùi Nguyên Hạo!

Ánh mắt của hắn, ta quá quen thuộc, nhưng biết tại sao, tối nay nó lại xa lạ như thế, hơn nữa thời điểm bị nhìn chăm chú, người ta hình như lại có chút đau đớn, chỉ là không biết đau đớn xuất phát từ đâu.

Mãi tới lúc này, hắn mới đi tới, thoáng nhìn qua cánh tay của ta, lại không nói chuyện.

Mà ta, lặng lẽ dời ánh mắt đi.

Mà Bùi Nguyên Tu nhanh hao chóng phân phó: "Lập tức đi tìm đại phu!"

Y vừa dứt lời, Hoàng Thiên Bá cũng đã tới trước mặt ta, hắn nâng cánh tay ta lên nhìn nhìn, đột nhiên điểm huyệt, ta chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, giống như máu đã ngừng lại, sau đó hắn xé một góc áo của mình, băng bó cho ta.

Làm hoàn thành tất cả, hắn nhẹ giọng dặn dò: "Cũng may bọn họ không dùng độc, chờ đại phu tới là được, đừng động vào nước."

Ta gật đầu: "Đa tạ Hoàng gia."

Bùi Nguyên Tu vẫn luôn chăm chú nhìn hắn, lúc này mới mở miệng hỏi: "Không biết vị tráng sĩ này là..."

Đột nhiên nhớ tới lời thích khách nói Khi nãy, đến dù đêm ni Hoàng Thiên Bá đã cứu người nhưng cũng không thoát được quan hệ, ta không khỏi hoảng sợ, vội giải thích: "Thái Tử điện hạ, đây là bằng hữu nô tỳ quen thuộc lúc xuống Nam, ngài ấy tới tìm nô tỳ."

"Vậy sao?"

Bùi Nguyên Tu nhìn hắn, chắp tay: "Đa tạ."

Hoàng Thiên Bá cũng nhìn y, ánh mắt lãnh đạm, ngữ khí của nhàn nhạt: "Vị này chắc là Thái Tử điện hạ? Tại hạ không cứu ngài, cần gì phải nói lời đa tạ?"

Ta biết Hoàng Thiên Bá là người kiêu ngạo, đối với Bùi Nguyên Hạo cũng không làm việc thừa thải, không ngờ hắn lại đáp lời Bùi Nguyên Tu như vậy, ngữ khí thậm chí có vài phần khiêu khích, ta nhịn không được mà vội nắm lấy tay áo hắn.

Bùi Nguyên Tu chưa từng bị ai đối xử như vậy, không khỏi sửng sốt, nhưng rất nkhô giòn liền cười nói: "Bổn cung đa tạ ngươi, đương nhiên có đạo lý của bổn cung."

"Vậy sao?" Hoàng Thiên Bá nhướng mày nhìn y, lại thoáng nhìn Bùi Nguyên Hạo bên cạnh.

Giờ khắc này, ta đột nhiên cảm thấy bầu không khí trở nên quỷ dị, so với khi nãy thích khách tới chém giết còn khiến người ta cảm thấy áp lực.

Đúng lúc này, Nam Cung Ly Châu đứng cách đó không sau đột nhiên té ngã.

Thị nữ bên cạnh vội đỡ lấy nàng, Bùi Nguyên Tu nghe được động tĩnh cũng vội chuyển phiên người tới cạnh, ôn nhu hỏi: "Châu Nhi, làm sao vậy?"

"Điện hạ, thần thiếp có lẽ vì chịu gớm hách."

"Sắc mặt nàng rất không tốt, như vậy đi, chúng ta lập tức hồi cung, kêu thái y tới coi mang lại nàng."

"Tạ điện hạ."

Hai người bọn họ ôn nhu nói chuyện, ta thoáng nhìn qua Bùi Nguyên Hạo, sắc mặt hắn đã khôi phục vẻ lạnh lùng của thường ngày, trước sau không hề con quay đầu, nhưng hồn của người kia không biết đã bay về đâu.

Ta chậm rãi cúi đầu, khẽ cười.

Chương 253: Tam điện hạ an bài?

Bùi Nguyên Tu nói lời từ biệt với thái sư và nhị đệ đệ, đang muốn rời đi, bước chân có chút trì trệ, rốt cuộc vẫn tảo đầu nhìn ta. Ta tựa hồ biết y sẽ nói gì, không đợi y mở miệng, liền nhẹ nhàng gật đầu cái.

Y cũng hiểu ý, gật đầu, lập tức chuyển phiên người ôm Nam Cung Ly Châu rời đi.

Để lại mấy người hai mặt nhìn nhau, không khí vẫn căng thẳng như trước, Hoàng Thiên Bá quan lại tâm nói với ta: "Ngươi vẫn là nkhô giòn chóng đi tìm người coi thương thế mang lại mình đi, ta đi trước."

Dứt lời, hắn liền muốn luân chuyển người rời đi, Bùi Nguyên Sâm vẫn luôn đứng một chỗ nhìn hắn lúc này đi tới, dường như muốn giữ hắn lại, nhưng chưa kịp lên tiếng, một thân ảnh cao lớn cường tráng đã chắn trước mặt, ngăn cản hắn: "Còn muốn chạy!"

Người nói chuyện là Thường Khánh, Hoàng Thiên Bá nhìn gã, lạnh giọng: "Ngươi có ý gì?"

Thường thái sư ở phía sau lên tiếng: "Vị tráng sĩ này thân thủ bất phàm, vừa rồi ra tay cứu các vị điện hạ, lão phu vốn nên ban thưởng, chỉ là điều lão phu muốn biết hơn chính là tại sao ngươi lại xuất hiện vào gánh hát?"

Hoàng Thiên Bá khẽ cười, tảo đầu nhìn ông ta, nói: "Bởi vì tại hạ phát hiện có thích khách lẻn vào thái sư phủ, vì bảo vệ Thanh Anh cô nương, đến nên mới diễn một vở kichj."

"Vậy sao? Ngươi chỉ vì bảo vệ một thị nữ nhỏ bé?"

"Thái sư, thị nữ cũng là người, sinh mệnh của nàng không hề thấp kém hơn bất kỳ ai!"

Hắn bình tĩnh đối đáp lại gợi lên gợn sóng trong lòng ta, ta nhìn hắn, lại không phát hiện, người bên cạnh nghe dứt những lời này đã nhíu mày một chút.

Thường thái sư chỉ cười lạnh: "Nói rất đúng, như vậy các hạ có thể giải thích vì sao ngươi lại ngăn cản Thường Khánh đuổi theo thích khách không?"

Hành động cuối cùng đã để lộ thân phận của hắn!

Sắc mặt Hoàng Thiên Bá thoáng nuốm đổi, việc này xác thật không thể giải thích, lòng ta rối rắm lên, đang định mở miệng giúp đỡ lại nghe Bùi Nguyên Hạo lên tiếng: "Thái sư, chuyện là này bổn cung phân phó."

Cái gì?

Mọi người đều giật mình nhìn hắn, ngay cả Hoàng Thiên Bá cũng kinh ngạc, ta xoay đầu, chỉ thấy ánh mắt hắn bình tĩnh không chút gợn sóng mà nhìn chúng ta.

Thường thái sư nhíu mày: "Tam điện hạ, ngài nói, việc này vì ngài an bài?"

"Đúng vậy." Hắn gật đầu, "Mục đích của bổn cung chính là dẫn dụ người đứng phía sau, vì thế mới kêu hắn ngăn cản Thường Khánh."

Nghe hắn trả lời như vậy, trên mặt Thường thái sư lộ vẻ không tin.

Đây chắc chắn không phải sự thật, vừa rồi trông thấy Hoàng Thiên Bá, hắn rõ ràng ghê ngạc, Hoàng Thiên Bá không thể nghe hắn phân phó, hắn nói như vậy chẳng lẽ là vì giúp Hoàng Thiên Bá thoát thân sao?

Hoàng Thiên Bá nhìn hắn, không nói gì, duy trì trầm mặc.

Thường thái sư trầm ngâm một phen, rốt cuộc cũng cười nói: "Nếu đã là Tam điện hạ an bài, lão phu cũng không truy cứu nữa. Việc tối ni xảy ra ở thái sư phủ, lão phu tự nhiên sẽ điều tra rõ ràng, cho các vị điện hạ một lời giải thích."

"Được, làm phiền thái sư. Bổn cung về trước."

"Cung tiễn."

Bùi Nguyên Hạo đưa mắt nhìn về phía này, liền xoay người ra ngoài. Ta vội kéo tay áo của Hoàng Thiên Bá, hắn gật đầu, cùng theo chúng ta rời đi.

Chương 254: Ngươi cũng xứng so sánh với nàng sao?

Có lẽ vì vừa trải qua biến cố ở thái sư phủ, hiện tại bên ngoài thủ vệ vô cùng nghiêm ngặt, đèn đuốc sáng trưng. Bùi Nguyên Hạo tới bên xe cộ ngựa, dừng bước tảo đầu nhìn Hoàng Thiên Bá, thoáng trầm mặc, hắn nói: "Đa tạ."

Hoàng Thiên Bá cúi đầu nhìn ta, vào ý cười lộ chút lãnh đạm: "Người tại hạ cứu không phải ngài, hà tất lại nói lời đa tạ?"

Sắc mặt Bùi Nguyên Hạo cứng lại.

Hắn nhìn ta, đột nhiên hỏi: "Như vậy, vì sao ngươi lại đến ghê thành?"

Hoàng Thiên Bá nhàn nhạt đáp: "Bởi vì tại hạ có lời hứa với Thanh hao Anh cô nương, đến nên mới tới ghê thành, còn về hiện tại..." Hắn con quay đầu nhìn ta, "Lời hứa đó vẫn có hiệu lực, bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể tới tìm ta."

Lời hứa hắn nói, chẳng lẽ là...

Ta không khỏi ngẩn ra, ngước mắt nhìn hắn, thấy hắn gật đầu với mình.

Chúng ta trầm mặc nhìn nhau, tựa như đều đã hiểu, mà Bùi Nguyên Hạo ở cạnh, sắc mặt chậm rãi trở nên khó coi. Hắn nhíu mày, không nói gì thêm, chuyển phiên người phân phó: "Lập tức hồi cung!"

"Vâng!"

Dương Vân Huy vội an bài xuống, lập tức có người vén màn xe pháo, Bùi Nguyên Hạo nói với ta: "Lên."

Tkhô giòn âm của hắn vẫn lạnh lẽo, thậm chí còn lạnh hơn ngày thường, giống như rất không kiên nhẫn.

Cũng khó trách, ta chỉ bị thương một chút, so với vị mỹ nhân đệ nhất thiên triều bị dọa tới thân thể không thoải mái căn bản chỉ là chuyện nhỏ, cũng khó trách hắn lại có thái độ như vậy.

Ta nghĩ nghĩ, lại chuyển phiên người nhìn Hoàng Thiên Bá: "Hoàng gia, còn ngài?"

Nghe ta hỏi, hắn thấp giọng một câu bên tai ta, sau đó đứng thẳng người: "Ta ở chỗ đó."

Ta gật đầu, đột nhiên nhớ lại ánh mắt của Bùi Nguyên Sâm lúc nãy, trong lòng ít nhiều vẫn không yên tâm, nhưng lại không có cách nào, hiện tại chỉ đành trịnh trọng dặn dò: "Hoàng gia, người của ghê thành đều rất nguy hiểm, ngài nhất định phải cẩn thận, đừng để bị theo dõi."

Hắn nhìn ta, dường như không rõ nội tình, như vẫn gật đầu: "Ừ."

Nói hoàn thành, ta luân phiên người lên xe pháo ngựa, màn lụa vừa buông xuống, xe ngựa liền lên đường, chỉ chốc lát sau, thân ảnh của Hoàng Thiên Bá biến mất trong bóng đêm.

Không khí nơi này còn âm trầm hơn bên ngoài.

Bùi Nguyên Hạo vẫn ở đó, biểu tình trên mặt không chút độ ấm, như vậy cũng tốt, ta ôm bả vai ngồi một góc.

Xe ngựa lên đường không nhanh khô, nhưng thỉnh thoảng vách tường vẫn đập vai ta. Ta cực lực cắn môi, nhưng lơ đãng vẫn phát ra tiếng rên rỉ, hắn lập tức mở mắt.

"Sao vậy?"

Tkhô cứng âm không hề ấm áp, thậm chí còn mang sự lạnh lẽo như ngày thường, không biết vì sao ta lại nhớ tới cái ôm hắn dành đến Nam Cung Ly Châu khi nãy, cảm giác nóng bỏng trước nay chưa từng có.

Chỉ nghĩ như vậy, trái tim bất giác trầm xuống.

Vì thế, ta ngẩng đầu mỉm cười: "Không sao."

Thấy ta tươi cười, sắc mặt hắn thoáng ngưng trọng, vươn tay về phía này: "Tới đây đến ta coi."

"Không cần."

"Ta nói, tới đây cho ta xem!"

"Điện hạ, nô tỳ nói không cần."

Có lẽ hắn chưa từng gặp ai cố chấp như vậy, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt có vài phần lạnh lẽo, mà ta chỉ biết cúi đầu tránh đi.

Xe ngựa vẫn đi về phía trước, không khí bên vào bất giác trở nên nặng nề.

Không biết qua bao lâu, hắn đột nhiên lên tiếng, ngữ khí có chút mỉm mai.

"Ngươi đang có thái độ gì hả?"

Ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, dưới ánh nến tối tăm, hắn cười lạnh, nét mặt thậm chí ẩn ẩn tức giận: "Ngươi cho rằng mình là thứ gì, cũng xứng so với nàng sao?"

Chương 255: Vết thương của nô tỳ, đau

Như trường kiếm sắc bén đâm vào lòng ta, nhất thời đau đớn ở bả vai ập tới khiến hô hấp cũng sắp ngừng lại.

Ta cắn răng, toàn thân nhịn không được mà phát run, không biết qua bao lâu mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong màn đêm, gương mặt lãnh khốc vô tình khiến lòng người lạnh băng, tuy rằng không phải lần đầu nhìn thấy, rất nhiều ký ức mơ hồ ở sâu vào đầu cứ thế trào ra, mỗi câu mỗi chữ hắn nói đều rất rõ ràng.

Ngươi biết, điều ta muốn là cái gì...

Nếu được, lại đây; không được, cút...

Nhạc Tkhô hanh Anh, ngươi đừng để bổn cung không thể nhịn nữa...

Ngươi ở đâu, cũng không thể đi...

...

Trong đầu lặp đi lặp lại những lời này, giống như bức người nổi điên, ta nhìn hắn, qua thật lâu mới khống chế không cho chính mình run rẩy, nhẹ giọng: "Điện hạ, là ngài kêu nô tỳ một bước cũng không được rời khỏi."

Tất cả đều là những gì ngài từng nói.

Hắn như cười lạnh, chậm rãi tới gần, gương mặt lãnh khốc gần trong gang tấc, chóp mũi cạnh chóp mũi, hơi thở đan xen, hắn nắm cằm của ta, lạnh giọng: "Bổn cung đúng là kêu ngươi đi theo ta, nhưng bổn cung muốn đi đâu, không phải chuyện ngươi có thể quản."

"..."

"Nhạc Thanh khô Anh, ta xác thật có chút hứng thú với ngươi, nhưng ngươi cũng đừng quên thân phận của mình!"

"..."

"Ghen tuông, có thể, nhưng phải coi đối phương là ai!"

...

Đối phương là nàng thì không được sao?

Lời này quấn quanh ở lưỡi, không ngừng lặp lại, nhưng trước sau không thể nói ra, bởi vì cái tên đó - Nam Cung Ly Châu, đây không phải lần đầu ta nghe thấy, cũng không phải không từ miệng hắn mà nghe, ta chỉ là mang đến rằng, mọi thứ đã qua, hoàn toàn trôi qua.

Lại không ngờ, chỉ mỗi mình ta si tâm vọng tưởng.

Ta sao có thể ngây thơ như vậy?

Ta cúi đầu, nước mắt nóng bỏng như hạt châu trên dây bị đứt không ngừng rơi ra, nhỏ giọt trên tay hắn. Tay nắm cằm ta thoáng run lên, hắn nhíu mày, đang định nói gì đó lại thấy ta hít một hơi thật sâu, chậm rãi ngẩng đầu.

Nụ cười như có như không, xa vời hơn cả mây khói hiện lên trên mặt, ta nhẹ giọng: "Nô tỳ, biết sai rồi."

"..."

"Điện hạ có thể buông tay không?"

"..."

"Vết thương của nô tỳ, đau."

Nhìn ta tươi cười, hắn lại như cảm thấy ngoài ý muốn, tròng mắt ngưng trọng nhìn ta chằm chằm, như muốn từ ta nhìn thấu gì đó, nhưng ta lại không chút phòng bị để hắn khai quật, trái tim ta, linch hồn ta, tất cả đều bày rõ trước mặt của hắn.

Hiện tại, ta chỉ cảm thấy rất mệt, rất đau...

Chậm rãi, trước mắt ngày càng tối xuống, bộ dáng hắn cũng dần trở nên mơ hồ, ta cứ thế mà rơi vào hắc ám.

Lần nữa tỉnh dậy, ta phát hiện chính mình đang ngây ngốc ở một căn phòng xa lạ.

Ngoài cửa sổ vẫn tối đen, nhưng trong phòng lại huy hoàng tráng lệ, ánh đèn lay động, trước giường, tơ vàng mẫu đơn kéo dài trong tầm mắt, rất đẹp, lại lộ vài phần tục diễm.

Xem thêm: Intel Hd Graphics Control Panel Là Gì, Cách Cài Đặt Và Khắc Phục Lỗi

Nhưng ánh vào mày mắt còn có một gương mặt khác, biểu tình đạm mạc, lãnh khốc vô tình, có theo trầm ổn không nói nên lời.